Em sẽ giả vờ đụng khẽ tay anh. Nhưng anh phải giữ tay em lại, thật lòng đấy nhé!
Em sẽ làm như vô tình ngồi sát bên anh. Nhưng anh cứ ôm em - giả vờ sợ mất em, anh nhé!
Em sẽ cố tình im lặng. Để anh cuống hỏi “em đâu…?”,thật lòng được không?
Em sẽ giả vờ đau chân để tụt lại phía sau. Nhưng anh phải đợi, đợi em nghiêm túc ấy. Và rụt rè đề nghị: Thôi! hay là... anh cõng…
Lên xe, em làm như buồn ngủ. Biết em giả vờ rồi nhưng đừng nhích bờ vai khỏi mái đầu em.
Giả vờ mình yêu nhau anh nhé! Để em được ghen tuông, ghen tuông “hợp pháp” mấy phút thôi. Em sẽ hỏi về một người con gái nào nào đó, rằng ai nhắn tin cho anh như thế , giả vờ đi anh, và cái nhói đau trong em rất thật…
Anh cứ giả vờ đặt môi lên gò má em thôi nhé! Cho hơi thở ấy khiến em bối rối biết bao nhiêu!
Giả vờ anh giơ cao lên một món quà bắt em cố với! Để em thấy mình còn một cái gì cần hướng đến bằng tất cả niềm háo hức của đứa trẻ con.
Anh hãy giả vờ nói yêu em. Vì có ai đánh thuế một câu nói đâu anh? Và em cũng chỉ định giả vờ là mình đang được yêu nhiều lắm…
Giả vờ níu kéo em khi em nói: "Có lẽ đã tới lúc em đi". Nhưng anh phải hứa cái siết tay giả vờ của anh đủ mạnh. Đủ mạnh ...
Tất cả chỉ giả vờ thôi. Em tuyên thệ em sẽ không tin là thật. Nước mắt em rơi cũng đâu là thật. Tại con gì bay vào mắt em thôi …
Và cuối cùng em đã giả vờ nói với anh là em không yêu anh.Sự thật là em yêu anh biết bao, anh biết không?
Và giả vờ như thế nhé!
- em sẽ nói không nhớ anh đâu ... mặc dù em nhớ anh rất nhiều , từ trong suy nghĩ ,trong giấc mơ , trong những phút ngẩn ngơ em ngồi nhìn nắng ... nhớ anh... xung quanh em quạnh vắng biết bao ...
- Em sẽ không đi chơi với anh ..mặc dù em thích được ngồi sau xe ôm anh trọn vòng tay , tình yêu của chúng mình bay bay theo gió ...
- Em sẽ không phone cho anh . Mặc dù em muốn nghe giọng nói ấm áp thân quen, muốn được kể cho anh chuyện buồn vui đang mon men nơi khoé miệng...
- Em sẽ không gửi SMS cho anh...mặc dù em biết sẽ có người ngồi cười một mình khi đọc chúng, đọc đi đọc lại và cứ cười ngốc nghếch...
- Em sẽ giả vờ không biết nếu bất chợt nhìn thấy anh... mặc dù em muốn đến bên anh thật gần, thật gần để được ngắm anh thật kĩ, thật lâu...
- Em sẽ mạnh mẽ bước đi một mình ... mặc dù trong tim em đau nhói. Em cô đơn và còn hơn thế nữa, em thấy cần bàn tay anh dắt em đi, đỡ em dậy mỗi khi em vấp ngã.
...Giả vờ... mình chia tay anh nhé!... Anh đã nói với em rằng: "Em thật ngốc! Vì sao yêu anh như thế lại phải giả vờ chia tay?" Chỉ là... em muốn được anh thấy rằng anh mới ngốc, rất ngốc nếu anh để mất em, vì em là người yêu anh nhất... Tin Không? Không tin thì... mình lại giả vờ nhé! Giả vờ em là người YÊU anh nhất...
Thứ Ba, 31 tháng 5, 2011
Thứ Bảy, 28 tháng 5, 2011
Mình cứ như thế này mãi sao anh?
Đã hơn hai năm trôi qua kể từ ngày em nhận lời yêu anh. Tình yêu của em đối với anh như thế nào chắc anh cũng hiểu. Có lúc em có cảm giác như anh chẳng hiểu em gì cả, anh vẫn nghi ngờ tình yêu của em, những lúc như vậy em buồn lắm. Buồn nhất là những lúc em cô đơn, em buồn nhưng cũng chỉ biết ngồi khóc một mình mà không dám nói với anh vì nói với anh mà cũng như không vậy, có khi lại bị anh la cho nữa ấy chứ. Những ngày qua, em thèm lắm một bờ vai để em dựa vào đó mà khóc, để có thể nói hết những suy nghĩ muộn phiền trong lòng, thèm một cái nắm tay vỗ về, an ủi của anh. Nhưng... Hình như, những điều ngọt ngào, vui vẻ mà hai đứa thường dành cho nhau ngày nào giờ đã không còn nữa, thay vào đó là giận hờn, cãi vã. Em đi thực tâp thật sự là rất mệt mỏi, cộng thêm nhiều chuyện buồn vì gia đình, vì bạn bè, vậy mà nhiều lúc anh không hiểu cứ nghĩ rằng là em lạnh nhạt với anh. Anh đã không thông cảm với em thì thôi, đằng này lại trách em nữa. Có lúc em mệt mỏi, anh thì bị áp lực học tập, thế là em lại bị anh la mà em chẳng biết phải nói lại như thế nào, chỉ biết khóc mà thôi. Em không biết những ngày tháng này còn kéo dài bao lâu nữa. Em đã cố gắng để tạo ra những thời gian vô tư vui vẻ của hai đứa như ngày xưa, nhưng sao khó qua. Không lẽ mình cứ như thế này mãi sao anh?
Thứ Sáu, 27 tháng 5, 2011
Những nụ hôn nhạt dần...
Ánh mắt em nhìn anh không còn tha thiết như xưa, nụ hôn em trao anh không còn mặn nồng như những ngày đầu.
Tình anh em có hiểu ?
Một người con trai như anh, một người không còn bình yên, không còn ngây thơ. Từ khi anh yêu em, là từ khi trái tim anh biết buồn, biết vui, biết nhớ nhung, biết như thế nào là yêu. Ngày 10/3 khi em nói lời yêu, lúc đó anh cũng hồi hộp lắm em à, anh không còn tin vào lỗ tai của mình nữa, a rất vui, nhưng tại sao em lại làm anh phải chợt tự hỏi "mình phải làm sao đây ?" khi em nói, "việc chúng ta yêu nhau anh không được để mọi người biết", tại sao vậy em, tại sao tình yêu em dành cho anh mà anh không thể cho mọi người biết ??? Lúc đó anh cũng không quan tâm lắm câu nói đó của em có dụng ý gì ? Tới tận bây giờ anh cũng không thể hiểu là tại sao? Đó là việc đầu tiên em muốn anh làm. Việc tiếp theo trong những ngày tháng yêu nhau em cũng không muốn anh được thể hiện tình yêu của anh với em và em không muốn anh cho mọi người biết rằng em là người yêu của anh bằng những việc nhỏ ( cái nắm tay, cái khoác vai...). Tại sao vậy em? Em thường nói rằng trong trường học thì phải đàng hoàng đứng đắn, uh thì anh hiểu điều em muốn ở đây? Vậy tại sao trước mặt bạn bè anh, chỉ cái nắm tay, cái khoác vai tưởng chừng như đơn giản để anh có thể cho mọi người hiểu ra rằng em là của anh và của riêng anh, anh làm điều này là vì sao vậy hả em? Tất cả là vì cũng cố việc em là người anh yêu, là người của anh? Cấm ai có thể đụng vào? Vậy mà tại sao thằng bạn thân của anh lại muốn yêu em, lại năm lần bảy lượt tỏ tình với em, cầu xin tình yêu của em? Mặc dù anh biết rằng em vẫn yêu anh và không có í gì với thằng chó đó? Tại sao anh lại thất bại vậy em ? Có chăng là nó chưa biết em là người yêu của anh. Có chăng đòi hỏi của anh có quá đáng lắm không em ? Thật sự cầm tay em, khoác vai em trước mặt người thân và bạn bè anh đó là một việc làm của anh gián tiếp đánh mất đi tư cách nhân phẩm của em sao?
Thứ Bảy, 21 tháng 5, 2011
???
Ngày xưa, khi mới yêu hai đứa mình đâu có như thế này. Càng yêu hai đứa càng hay giận hờn nhau hơn, và mỗi lần như thế không đứa nào chấp nhận mình sai cả. Đứa nào cũng có lí lẽ riêng của mình và đều nghĩ mình đúng.
Tối thứ 5 vừa rồi - tối mà hai đứa mình giận nhau, bữa đó em đi ra ngoài, lúc về em thấy có một chàng trai đang xin lỗi người yêu mình. Tự dưng em thấy tủi tủi, em thấy ghanh tị em nhớ hai năm qua anh chưa bao giờ xin lỗi em như vậy cả. Mỗi lần anh xin lỗi em, anh chỉ nói là anh xin lỗi, nếu em im lặng anh lại bảo là "giờ không chấp nhận lời xin lỗi của anh phải không?", em không còn cách nào khác là phải chấp nhận để cho qua chuyện. Mà mỗi lần anh giận em khi em có lỗi thì sao? Em xin lỗi mãi nhưng trong lòng vẫn cứ lo là anh còn giận. Ngay lúc đó anh vẫn bỏ qua cho em, nhưng trong lòng anh thì không như vậy, mỗi lần có dịp là anh lại nhắc lại để cho em cảm thấy đau lòng, để cho em tự dằn vặt mình, luôn cảm thấy mình có lỗi.
Em nói ra những điều này không phải là để bắt anh xin lỗi, năn nỉ em, mà để hai đứa mình cùng suy ngẫm lại. Em không muốn hai đứa mình cứ tỏ ra là không giận nhưng nói chuyện thì lạnh nhạt, nói cho có lệ mà thôi.
Tối thứ 5 vừa rồi - tối mà hai đứa mình giận nhau, bữa đó em đi ra ngoài, lúc về em thấy có một chàng trai đang xin lỗi người yêu mình. Tự dưng em thấy tủi tủi, em thấy ghanh tị em nhớ hai năm qua anh chưa bao giờ xin lỗi em như vậy cả. Mỗi lần anh xin lỗi em, anh chỉ nói là anh xin lỗi, nếu em im lặng anh lại bảo là "giờ không chấp nhận lời xin lỗi của anh phải không?", em không còn cách nào khác là phải chấp nhận để cho qua chuyện. Mà mỗi lần anh giận em khi em có lỗi thì sao? Em xin lỗi mãi nhưng trong lòng vẫn cứ lo là anh còn giận. Ngay lúc đó anh vẫn bỏ qua cho em, nhưng trong lòng anh thì không như vậy, mỗi lần có dịp là anh lại nhắc lại để cho em cảm thấy đau lòng, để cho em tự dằn vặt mình, luôn cảm thấy mình có lỗi.
Em nói ra những điều này không phải là để bắt anh xin lỗi, năn nỉ em, mà để hai đứa mình cùng suy ngẫm lại. Em không muốn hai đứa mình cứ tỏ ra là không giận nhưng nói chuyện thì lạnh nhạt, nói cho có lệ mà thôi.
Chủ Nhật, 15 tháng 5, 2011
Tình ích kỷ
Là con gái em mang nhiều ích kỷ
Yêu em rồi anh đừng nghĩ đến ai
Ngồi bên em anh chớ có thở dài
Em sẽ nói anh vui cùng người khác
Và con gái em hay hờn hay dỗi
Để được anh năn nỉ và làm quen
Để được anh gọi mãi tên em
Bằng ánh mắt và vành môi tha thiết
Em muốn tình mình luôn bất diệt
Trọn đời anh chỉ có em thôi
Đừng quên nhau mơ ước xa xôi
Em sẽ nghĩ anh không yêu em nữa
Màu áo anh đừng để cho ai lựa
Không bao giờ em thích thế đâu anh
Dù màu nâu hay tím đỏ, vàng xanh
Người ta chọn thì anh đừng có mặc
Thơ của anh đừng để cho ai đọc
Chỉ mình em duy nhất chỉ mình em
Đừng chờ ai khi đã có em rồi
Em không thích vào đời sau thiên hạ
Vì em yêu anh không cần gì cả
Quá khứ buồn hay hiện tại, tương lai
Từ nay anh đừng nghĩ đến ai
Nếu được thế tình mình luôn bất diệt
Yêu em rồi anh đừng nghĩ đến ai
Ngồi bên em anh chớ có thở dài
Em sẽ nói anh vui cùng người khác
Và con gái em hay hờn hay dỗi
Để được anh năn nỉ và làm quen
Để được anh gọi mãi tên em
Bằng ánh mắt và vành môi tha thiết
Em muốn tình mình luôn bất diệt
Trọn đời anh chỉ có em thôi
Đừng quên nhau mơ ước xa xôi
Em sẽ nghĩ anh không yêu em nữa
Màu áo anh đừng để cho ai lựa
Không bao giờ em thích thế đâu anh
Dù màu nâu hay tím đỏ, vàng xanh
Người ta chọn thì anh đừng có mặc
Thơ của anh đừng để cho ai đọc
Chỉ mình em duy nhất chỉ mình em
Đừng chờ ai khi đã có em rồi
Em không thích vào đời sau thiên hạ
Vì em yêu anh không cần gì cả
Quá khứ buồn hay hiện tại, tương lai
Từ nay anh đừng nghĩ đến ai
Nếu được thế tình mình luôn bất diệt
Hãy bỏ đi anh nhé
Anh ah!
Em biết là dạo này việc học của anh khó khăn, anh dễ nổi giận, nổi cáu với em dù cho em không có làm gì sai. Sao mà anh lại dễ chán nản như vậy? Tương lai phía trước còn nhiều khó khăn, những khó khăn trong học tập chỉ là mới bắt đầu thôi. Vì thế anh hãy cố gắng làm quen với nó và hãy bước qua những khó khăn đó để có kết quả tốt anh nhé. Anh nên bỏ những tính không tốt đó đi. Em không thích anh dễ bỏ cuộc như vậy đâu. Em sẽ luôn ở bên cạnh ủng hộ anh
Em biết là dạo này việc học của anh khó khăn, anh dễ nổi giận, nổi cáu với em dù cho em không có làm gì sai. Sao mà anh lại dễ chán nản như vậy? Tương lai phía trước còn nhiều khó khăn, những khó khăn trong học tập chỉ là mới bắt đầu thôi. Vì thế anh hãy cố gắng làm quen với nó và hãy bước qua những khó khăn đó để có kết quả tốt anh nhé. Anh nên bỏ những tính không tốt đó đi. Em không thích anh dễ bỏ cuộc như vậy đâu. Em sẽ luôn ở bên cạnh ủng hộ anh
Thứ Năm, 12 tháng 5, 2011
Thứ Tư, 11 tháng 5, 2011
Giận
Cãi nhau.... cãi nhau.... hở 1 tí ra là cãi, hở 1 tí là giận dỗi. Em chẳng hiểu nổi nữa. Hôm nay nữa là đúng 2 năm 1 tháng 1 ngày - ngày em chính thức nhận lời yêu anh, vậy mà cho đến giờ nhiều lúc 2 đứa cứ như thời mới yêu nhau ấy, cứ cãi nhau, giận nhau vì những chuyện không đâu ấy. Hình như càng ngày mình càng cãi nhau nhiều hơn cái thời đó nữa. Đã bao nhiêu lần anh và em cùng ngồi nói chuyện với nhau, đã thống nhất với nhau cách suy nghĩ, giải quyết nhưng... kết quả thì.... anh và em vẫn cứ hay cãi, hay giận. Vì sao vậy anh? Cứ như thế này mãi nhiều lúc khiến em cảm thấy mệt mỏi quá, và em nghĩ anh cũng vậy, phải không anh?
Đừng như thế nữa anh nhé. Hai đứa mình yêu nhau là vì tương lai, mà cứ như thế này hoài thì coi sao được. Hãy cùng nhìn về 1 hướng, hãy cố gắng hiểu người kia như là hiểu chính bản thân mình anh nhé. Em yêu anh. Đừng để những chuyện nhỏ nhặt ảnh hưởng đến tình cảm của 2 đứa mình
Đừng như thế nữa anh nhé. Hai đứa mình yêu nhau là vì tương lai, mà cứ như thế này hoài thì coi sao được. Hãy cùng nhìn về 1 hướng, hãy cố gắng hiểu người kia như là hiểu chính bản thân mình anh nhé. Em yêu anh. Đừng để những chuyện nhỏ nhặt ảnh hưởng đến tình cảm của 2 đứa mình
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)






