Thứ Bảy, 28 tháng 5, 2011

Mình cứ như thế này mãi sao anh?

Đã hơn hai năm trôi qua kể từ ngày em nhận lời yêu anh. Tình yêu của em đối với anh như thế nào chắc anh cũng hiểu. Có lúc em có cảm giác như anh chẳng hiểu em gì cả, anh vẫn nghi ngờ tình yêu của em, những lúc như vậy em buồn lắm. Buồn nhất là những lúc em cô đơn, em buồn nhưng cũng chỉ biết ngồi khóc một mình mà không dám nói với anh vì nói với anh mà cũng như không vậy, có khi lại bị anh la cho nữa ấy chứ. Những ngày qua, em thèm lắm một bờ vai để em dựa vào đó mà khóc, để có thể nói hết những suy nghĩ muộn phiền trong lòng, thèm một cái nắm tay vỗ về, an ủi của anh. Nhưng... Hình như, những điều ngọt ngào, vui vẻ mà hai đứa thường dành cho nhau ngày nào giờ đã không còn nữa, thay vào đó là giận hờn, cãi vã. Em đi thực tâp thật sự là rất mệt mỏi, cộng thêm nhiều chuyện buồn vì gia đình, vì bạn bè, vậy mà nhiều lúc anh không hiểu cứ nghĩ rằng là em lạnh nhạt với anh. Anh đã không thông cảm với em thì thôi, đằng này lại trách em nữa. Có lúc em mệt mỏi, anh thì bị áp lực học tập, thế là em lại bị anh la mà em chẳng biết phải nói lại như thế nào, chỉ biết khóc mà thôi. Em không biết những ngày tháng này còn kéo dài bao lâu nữa. Em đã cố gắng để tạo ra những thời gian vô tư vui vẻ của hai đứa như ngày xưa, nhưng sao khó qua. Không lẽ mình cứ như thế này mãi sao anh?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét