Ngày xưa, khi mới yêu hai đứa mình đâu có như thế này. Càng yêu hai đứa càng hay giận hờn nhau hơn, và mỗi lần như thế không đứa nào chấp nhận mình sai cả. Đứa nào cũng có lí lẽ riêng của mình và đều nghĩ mình đúng.
Tối thứ 5 vừa rồi - tối mà hai đứa mình giận nhau, bữa đó em đi ra ngoài, lúc về em thấy có một chàng trai đang xin lỗi người yêu mình. Tự dưng em thấy tủi tủi, em thấy ghanh tị em nhớ hai năm qua anh chưa bao giờ xin lỗi em như vậy cả. Mỗi lần anh xin lỗi em, anh chỉ nói là anh xin lỗi, nếu em im lặng anh lại bảo là "giờ không chấp nhận lời xin lỗi của anh phải không?", em không còn cách nào khác là phải chấp nhận để cho qua chuyện. Mà mỗi lần anh giận em khi em có lỗi thì sao? Em xin lỗi mãi nhưng trong lòng vẫn cứ lo là anh còn giận. Ngay lúc đó anh vẫn bỏ qua cho em, nhưng trong lòng anh thì không như vậy, mỗi lần có dịp là anh lại nhắc lại để cho em cảm thấy đau lòng, để cho em tự dằn vặt mình, luôn cảm thấy mình có lỗi.
Em nói ra những điều này không phải là để bắt anh xin lỗi, năn nỉ em, mà để hai đứa mình cùng suy ngẫm lại. Em không muốn hai đứa mình cứ tỏ ra là không giận nhưng nói chuyện thì lạnh nhạt, nói cho có lệ mà thôi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét